TIN TỨC
2018-11-09 06:09:02
Góc nhìn: ĐT Việt Nam 'ngượng ngùng' làm ông lớn
Bóng đá Việt Nam
- lúc 2018-11-09 06:09:02
Trước một đối thủ yếu như đội tuyển Lào, HLV Park Hang-seo chưa để lại quá nhiều điểm nhấn chiến thuật.
Từ AFF Cup 2016 đến AFF Cup 2018, chỉ 2 năm thôi nhưng với bóng đá Việt Nam đó là quãng thời gian vô cùng dài với biết bao đổi thay. Hai năm với bao biến động của thời cuộc, hai chứng nhân cuối cùng của chức vô địch AFF Cup 10 năm trước là Lê Công Vinh và Phạm Thành Lương đã không còn, trên băng ghế huấn luyện cũng là chiến lược gia mới toanh từ Hàn Quốc, ông Park Hang-seo. Một đội tuyển Việt Nam lạ lẫm so với AFF Cup 2 năm trước. Đội tuyển chúng ta thay máu hơn một nửa đội hình chính so với chính mình 2 năm trước. Không còn những Đinh Thanh Trung, Trần Nguyên Mạnh hay Vũ Minh Tuấn nữa, mà giờ đây nó được thế chỗ bằng dòng máu trẻ từ hai thế hệ cầu thủ nối tiếp nhau. Lứa Quang Hải, Tiến Dũng từ kỳ tích dự VCK World Cup U20 cùng các "cựu" U19 của Công Phượng, Xuân Trường. Cùng nhau họ đã tạo nên giải đầu đầy cảm xúc hồi đầu năm ở Thường Châu Trung Quốc. HLV Park Hang-seo làm việc với lứa cầu thủ trẻ trên gần một năm, ông đủ hiểu họ và ngược lại. Nhưng cũng trong quãng thời dài ấy, đội bóng của thầy Park chủ yếu sắm vai "kèo dưới", chơi với thế trận phòng ngự chủ động và chiến thắng nhờ tinh thần quả cảm cộng với chiến thuật hợp lý. Bây giờ thì khác, AFF Cup không còn những đối thủ quá sức với chúng ta. Cầu thủ xuất sắc nhất trận, Nguyễn Công Phượng. Trước ĐT Lào, đối thủ mà ĐT Việt Nam hơn hẳn về cả thể lực, thể hình lẫn kỹ chiến thuật, thậm chí sở hữu bóng đến 84% nhưng xem ra các cầu thủ ĐT Việt Nam vẫn chưa quen với lối đá áp đặt thế trận, chỉ 6 cú dứt điểm chính xác trong suốt 90 là thông số không mấy khả quan về độ hiệu quả của hàng công. Công Phượng, Quang Hải hay Văn Quyết không cần phải rình rập phản công nữa, tuy nhiên họ tỏ ra chưa quen với việc đá áp đặt đối thủ theo lối chơi của mình. ĐT Lào dù bị "quần" tơi tả trong các pha đan bóng của ĐT Việt Nam vẫn đủ tỉnh táo để hóa giải các bài tấn công của đối thủ. Bản sắc của ĐT Việt Nam với các pha chồng biên không được triển khai nhiều, thay vào đó chủ yếu bóng được đẩy cánh sát khu vực 16m50 để thực hiện các quả tạt với độ chính xác chưa cao. Có lẽ trước một ĐT Lào quá yếu HLV Park Hang-seo chưa muốn bung hết "bài vở" dẫu cho tung ra sân đội hình mạnh nhất. Kiểm soát bóng vượt trội nhưng chúng ta chưa tạo ra nhiều ưu thế. Điểm sáng nhất trong chiến thắng 3-0 này có lẽ là vị trí của Quang Hải. Đem không ít tiền vệ đến AFF Cup, nhưng thầy Park vẫn quyết định dùng Hải "con" cho vị trí tiền vệ dẫn dắt để tận dụng kỹ thuật cùng nhãn quan của cầu thủ này. Thực tế cho thấy Quang Hải thi đấu rất nổi bật trên sân, không quá bùng nổ như thời còn dạt biên, chàng tiền vệ sinh năm 1997 đá rất điềm đạm trong vai trò "trái tim", gần như mọi pha lên bóng của ĐT Việt Nam đều qua chân anh. Một chiến thắng nhẹ nhàng trước đối thủ được đánh giá yếu nhất bảng chưa nói lên quá nhiều điều. Điểm nhấn chiến thuật của HLV người Hàn Quốc cũng chưa thấy rõ, nhiều khả năng tâm trí của ông đã đặt ở trận đấu tới với Malasyia, hơn là 3 điểm gần như chắc chắn trong trận ra quân. Vương Ngọc